truyện gay bạn cùng phòng
Đưa bạn học cùng lớp về nhà phá trinh - bandep. Truyen Sex Phá Trinh Bạn Học Cùng Lớp Bởi vì chúng tôi chỉ là bạn học cùng lớp, và bố mẹ chúng tôi đều rất khó trong chuyện bạn bè trai gái! Nhưng các bạn cũng biết rồi đấy, khi con người càng bị . 21 Tháng Chín 2016
Tình trạng: Hoàn (28 chương + phiên ngoại) Văn án Thừa dịp bạn cùng phòng đều không ở ký túc xá, mở ra web cam đen kinh điển, bắt đầu dùng ngón cái cô nương chơi đùa khoái trá. Ai mà ngờ rèm giường của bạn cùng phòng đột nhiên rung rinh? Còn chuyện gì sợ hãi hơn trúc mã ghét gay suýt chút nữa phát hiện mình là gay không?
Theo dõi Series "Adam Ngoại Truyện" vào 20h thứ 2 & thứ 5 hàng tuần nhé!CiF TV Team
Anh đã bị sa thải và trở thành một một kẻ cùng khổ trong xã hội. Vợ anh xấu hổ về anh và anh sợ hãi không biết con gái mình sẽ nghĩ gì về anh khi nó về già. Mặc dù vậy, cả Sharona và Hortense đều không phàn nàn gì về Quin và anh cảm thấy tin tưởng là toàn bộ vụ án sẽ được giải quyết êm thấm, dù nó đã gây ra những thiệt hại lớn cho anh.
Cô bạn cùng phòng quay sang nói với cô Chen: "Xin lỗi nhé, bạn trai tôi đến gặp tôi và sẽ rời đi sau giờ nghỉ trưa". Sau đó, người bạn này đẩy cô Chen ra, kéo rèm che giường của mình lại, cùng bạn trai trèo lên giường.
Wo Kann Ich Einen Mann Kennenlernen. Tháng chín, không khí thành phố Giang vẫn như cũ nóng đến bỏng niên trên bãi tập đang ôm quả bóng rổ lạng lách chạy non nửa vòng sân, sau đó bật người nhắm ngay giỏ bóng rổ, một vòng cung xinh đẹp ngay lập tức xẹt qua trong không trung -Quả bóng vững vàng rơi vào rổ."Mịa nó! Đây đích thị là cha ruột của tôi rồi!!""Liên tiếp ba quả vào rổ luôn Tống Thiên Trạch! Tuyệt sát! Trâu bò!"Nam sinh được ca ngợi đang đứng ngay trung tâm sân bóng, kéo vạt áo lên lau đi mồ hôi trên cằm, khoát khoát tay với đám người, "Khiêm tốn, khiêm tốn, làm người cần phải khiêm tốn có hiểu không."......."Lạc Hàn, Lạc Hàn, Lạc Hàn?""Hả.......à, em đây." Tầm mắt Lạc Hàn dừng lại trên người người nào đó một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi hồi thần nhìn người con gái trước mắt, "Sao, sao thế ạ?""Vừa rồi thấy em vẫn luôn ngây người, có gọi thế nào em cũng không để ý chị." Giọng điệu cô nàng mang theo chút tủi thân, "Em đang nhìn gì đó?"Lạc Hàn vốn muốn tìm đại một cái cớ gạt cho qua, nhưng nếu đã hỏi đến đây và cô lại còn là đàn chị giúp đỡ cậu rất nhiều vì thế cậu liền chỉ người kia hỏi "Đàn chị, chị biết nam sinh kia không?"Đàn chị nghiêng đầu qua, mắt thuận theo hướng ngón tay của cậu nhìn nhìn, "Em là hỏi cái người mang áo số 10 đang lau mồ hôi kia sao?""Ách, đúng thế. Chính là cậu ta."Đàn chị bật cười, "Em đang hỏi đến hotboy khoa máy tính - Tống Thiên Trạch sao, chị cảm thấy toàn bộ đại học E này có lẽ không ai là không biết cậu ta nhỉ? Sao thế, vừa nãy em đang nhìn cậu ta à."Tống Thiên sự là cậu Hàn cúi đầu im lặng hai giây, tay phải lại lần nữa kéo vali đi, "Không sao, em chỉ thuận tiện hỏi một chút thôi. Đàn chị, chúng ta tiếp tục đi đi.""Ừ, ừ," Đàn chị cùng cậu rời khỏi sân bóng, cô đưa cậu đến một con đường nhỏ, "Em xem, bên này chính là ký túc xá chính của nam sinh. Thế nào, đẹp đúng không?"Bố cục ký túc xá chính của đại học E dường như không giống lắm với ký túc xá khu đông ban đầu cậu ở, như là vừa tân trang lại các lầu, không cũ kỹ như khu Hàn năm nay vừa lên năm ba, hai năm trước cậu ở khu đông đều là thay vào chỗ trống ký túc xá của người khác, không ngờ tới học kỳ này vị đàn anh tạm nghỉ học kia đột nhiên quay trở lại, vừa vặn lại có một nam sinh ở ký túc xá chính chuyển ra ngoài, thế là cậu liền thuận lý thành chương bổ sung vào vị trí chị và cậu học cùng lớp môn tự chọn, vừa nghe thấy cậu phải chuyển đến ký túc xá chính liền ngay lập tức nhiệt tình giúp đỡ cậu này kia, còn nói cho cậu biết những hướng dẫn về nhà ăn và các việc cần phải chú người dừng bước dưới bóng cây gần tòa nhà ba tầng chữ chị bỗng xoay người đến trước mặt cậu, gò má dần dần ửng đỏ, "À thì, Lạc Hàn này, chị có lời muốn nói với em."Lạc Hàn bị làm cho có chút mông lung không hiểu ra sao, "Đàn chị cứ nói đi ạ.""Chính là.......chúng ta cũng đã quen biết nhau lâu như vậy rồi, chị không biết em có thể cảm giác được hay không......." Cô ngượng ngùng xoa xoa vành tai, lấy hết dũng khí đón nhận ánh mắt của Lạc Hàn, "Chị thích em, Lạc Hàn."Bầu không khí chậm rãi rơi vào lúng Hàn không phải lần đầu tiên gặp phải loại tình huống này, đàn chị vẫn luôn có ý với cậu cậu cũng đoán ra được tám chín phần, nhưng thật không ngờ tới chị ấy lại *chọc thủng lớp giấy cửa sổ vào ngay lúc này.* Có nghĩa là sự thật có thể ai cũng biết nhưng không ai muốn phanh phui, nó giống như một lớp giấy cửa sổ, nếu ai đó nói ra vào lúc này cũng giống như chọc thủng lớp giấy cửa sổ."Đàn chị, xin lỗi, em.......""Không sao không sao, em không cần xin lỗi đâu!" Cô vội vã lắc đầu, "Chị biết em bây giờ không có cảm giác với chị, nhưng chị thật sự rất thích em, cho nên chị sẽ cố gắng, có thể nào.......đừng từ chối chị nhanh như vậy không?""Đàn chị,"Cô căng thẳng chờ đợi câu trả lời của cậu."Chúng ta.......không thể nào đâu ạ.""Bởi vì em thích con trai."*Tại confession trường đại học E.[Tin nóng hổi vừa thổi vừa hóng đây quý dị ơi! Hotboy khoa mỹ thuật Lạc Hàn vậy mà lại là gay á mấy má!]Bài post vừa mới đăng lên chưa đến vài phút đã bùng nổ với hàng trăm bình luận.[??? Jztr có phải tui mù rồi không?? Tui đang nhìn thấy cái mịa gì thế này??][Không phải chứ ba? Tui thất tình rồi sao?? Đợi đã! Đây là má nào đồn thế? Có chứng cứ không? Tuyệt đối đừng nói mò nha mẹ!][Lầu trên, đây là chính miệng Lạc Hàn thừa nhận đó, không cần nghi ngờ.][Cíu mạng! Huhuhuhuhu nam thần của tui ơi vì sao vậy huhuhuhuhu!!] [Quần què gì zậy???! Lạc Hàn là gay á?? Mẹ nó vậy chẳng phải ông đây có cơ hội rồi sao? Tôi sớm đã cảm thấy nữ sinh khoa chúng tôi chả có lấy một ai xinh đẹp bằng cậu ta cả chảy nước miếng][Lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy tui đã cảm thấy cái loại nhan sắc này khẳng định là thẳng khum nổi, quả nhiên là bị tui nói trúng rồi hắc hắc hắc]Hotboy khoa mỹ thuật vừa khai giảng đã công khai comeout, tin tức một đồn mười mười đồn một trăm, ngay cả con mèo trong rừng cây đại học E cũng rất nhanh đã biết tiết, Hà Tiểu Nặc và Lý Hàng cùng làm ổ ở ký túc xá lướt trạng thái của Tiểu Nặc "Ôi vcl! Lạc Hàn này chẳng phải là bạn cùng phòng mới của chúng ta sao? Tao không nhớ nhầm chứ? Cái người ở khoa mỹ thuật ấy?"Lý Hàng "Đúng rồi á, chính là cậu ta không sai! Thông tin trên này đều khớp cả."Hà Tiểu Nặc "Nghe bảo lớn lên cực kỳ đẹp mắt, mày gặp qua chưa?"Lý Hàng "Tao nào biết, trai đẹp chỉ chơi chung với trai đẹp thôi. Cái loại nhan sắc như tao đây cố lắm cũng chỉ quen được mỗi một người là Tống cẩu."Hà Tiểu Nặc "Nhưng mà, này, bạn cùng phòng mới của phòng 303 chúng ta vậy mà lại..."Lý Hàng "Đây, cũng, quá......."Lúc này, Tống Thiên Trạch vừa hay ôm quả bóng rổ tiến vào, hắn giật phăng khăn lông trong phòng tắm lau người ngẩng đầu lên nhìn hắn, đồng thời nuốt một ngụm nước chừng hắn vẫn chưa biết chuyện miệng Tống Thiên Trạch vẫn còn ngâm nga lời bài hát, đột nhiên đối diện với hai cái bản mặt muốn nói lại thôi kia, không khỏi cau mày, dừng lại động tác đang lau tóc, "Tụi mày sao thế? Có chuyện gì à?"Hà Tiểu Nặc giấu điện thoại vào trong túi, đứng thẳng dậy, "Tống Thiên Trạch, à thì, trước khi tao nói mày phải chuẩn bị tâm lý trước nha.""Hừ, tin tức gì mà còn có thể dọa đến tao? Nói mau đi."Hà Tiểu Nặc huých huých bả vai Lý đắc dĩ, Lý Hàng không thể làm gì khác đành phải tiến lên trước một bước, "Thì là, phòng ký túc của chúng ta chẳng phải sắp có một bạn cùng phòng mới sao? Cậu ta, cậu ta.......""Cậu ta cái gì mà cậu ta, bạn cùng phòng mới thì bạn cùng phòng mới chứ, có qué gì mà ngạc nhiên dữ vậy, thiệt không hiểu nổi tụi bây." Tống Thiên Trạch lột áo ra như không có chuyện gì, dùng khăn lông cọ hai cái lên người."Cậu ta, cậu ta là gay!"Bầu không khí giữa ba người thoáng chốc ngưng là bãi mìn lớn nhất của Tống Thiên Trạch, làm bạn cùng phòng hai năm đại học với hắn, Hà Tiểu Nặc và Lý Hàng đương nhiên rõ điều này hơn ai cần không giẫm lên bãi mìn này thì Tống Thiên Trạch chính là một người bạn cùng phòng kiêm người anh em hoàn hảo. Nhưng thật trùng hợp làm sao, vị bạn cùng phòng mới kia lại có thể chính xác mà giẫm lên bãi mìn này nhanh như mặt Tống Thiên Trạch ngay lập tức âm trầm đến dọa người, hắn ném khăn lông sang một bên, hất cằm về phía bọn họ, "Mày vừa nói cái gì?"Dọa đến Hà Tiểu Nặc phải hấp tấp chạy lên phía trước giữ lấy cánh tay hắn, "Ai ai ai ai mày trước tiên hãy bình tĩnh chút, bình tĩnh chút nào, tuyệt đối đừng kích động!"Lý Hàng thấy tình hình không ổn, cũng đứng lên khuyên nhủ "Bạn cùng phòng mới sắp tới rồi, mày nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh lại cho tao!"Thời điểm này, người qua lại ký túc xá không nhiều, Lạc Hàn đang kéo theo vali và bảng vẽ, phí hết sức bình sinh mới mò tới được cửa phòng ngơ ngác đứng trước cửa phòng, cậu đã nghĩ qua vô số phương thức chào hỏi, nhưng đều cảm thấy có chút không thích sao thì hiểu biết của cậu về phòng 303 chỉ vỏn vẹn giới hạn trong mấy con số này, còn ba người bạn cùng phòng kia là thần thánh phương nào, cậu xác thực là không biết gì cả. Cuối cùng Lạc Hàn quyết tâm vứt bỏ hết thảy ý nghĩ lung tung rối loạn trong đầu, gõ gõ cửa."Cốc cốc -""Tới rồi tới rồi! Suỵt! Tống Thiên Trạch mày trước đứng yên đó đừng động, tuyệt đối đừng manh động! Tao và Lý Hàng đi!"Cái tư thế kia của Tống Thiên Trạch, cứ như vừa mở cửa liền lập tức tẩn cho người ta một trận no đòn vậy, không ngăn không được Tiểu Nặc kéo Lý Hàng chạy bước nhỏ đến trước cửa, sau khi bốn mắt nhìn nhau với cậu ta, cuối cùng nhẹ giọng bảo người mở người nhìn chằm chằm Lạc Hàn, đôi mắt đang dán trên người cậu dần dần trở nên đăm họ biết người bạn cùng phòng mới lớn lên đẹp trai, nhưng lại không biết còn có cả loại xinh đẹp thế mặt tinh xảo thanh tú như con gái, hai mắt như hạt châu vừa to vừa sáng, xinh đẹp đến không thể khép chân."Ách.......Hi~"Hà Tiểu Nặc sững sờ một hồi, thân thiện vươn tay về phía cậu, "Xin, xin chào, tôi là Hà Tiểu Nặc của khoa Toán!"Bên này vừa bắt tay xong, Lý Hàng ngay tức khắc cũng vươn tay ra, "Tôi là Lý Hàng của khoa tài chính, về sau chúng ta chính là bạn cùng phòng nha!""Tôi tên Lạc Hàn, khoa mỹ thuật." Lạc Hàn vô cùng lịch sự gật gật đầu với bọn Tiểu Nặc "Tôi á, mọi người đều gọi tôi là *Bách Sự Thông, người ở đây đều nghe tôi, có việc gì khó khăn cứ việc đến tìm tôi là được!"* Chuyện gì cũng biết "Mập chết tiệt, Lý Hàng gõ một cái lên đầu cậu ta, lại cười hì hì với Lạc Hàn nói "Tiểu Mập Mạp khá là lắm lời, cậu đừng ghét bỏ là được! Nếu chê phiền cứ trực tiếp nói thẳng ra không sao cả, tôi liền lập tức khiến cậu ta câm miệng!""Ha ha sẽ không đâu."Hai người bạn cùng phòng này có lẽ khá là dễ sống chung, Lạc Hàn vui mừng cho đến khi tầm mắt cậu vượt qua hai người, rơi lên người nam sinh đang đứng bên cửa nháy mắt khi cậu thấy rõ gương mặt nam sinh, trái tim cậu bỗng chốc lỡ ấy vậy mà.......cũng ở phòng mà lại trùng hợp như thế......."Ai da, tới giờ cơm rồi tới giờ cơm rồi! Cơm rang và thịt heo xắt sợi sắp hết mất tiêu rồi đó!" Lý Hàng ôm lấy bả vai Hà Tiểu Nặc hướng ra ngoài cửa, "Lạc Hàn à, giường của cậu là giường trên á, cậu mau vào thu xếp đồ đạc của cậu đi, có chuyện gì lại gọi bọn tôi ha!""Ừm, được, cảm ơn."Nhoáng cái trong phòng chỉ còn lại cậu và Tống Thiên hiện giờ không hề giống với thiếu niên dương quang cậu nhìn thấy trên sân bóng rổ, Tống Thiên Trạch trước mặt trông có vẻ rất lạnh lùng, dáng vẻ cũng chẳng mảy may muốn chào hỏi cùng Hàn rất xoắn cuộc có nên chủ động chào hỏi cậu ấy không nhỉ?Hay là làm chuyện của mình trước ta?Thế nhưng với tư cách là bạn cùng phòng hai năm tới, lần đầu tiên gặp mặt nếu như không chào hỏi.......luôn có cảm giác như không được tốt kể Tống Thiên Trạch vì sao lại như vậy, cậu trước hết cần làm việc bản thân nên làm trước mới dự hết lần này đến lần khác, Lạc Hàn đẩy vali sang một bên, bước đến bên cạnh Tống Thiên Trạch, "Xin chào, tôi tên Lạc Hàn."Tống Thiên Trạch uốn éo cổ trái phải, không nói Lạc Hàn lơ lửng giữa không trung khá xấu hổ........Cậu ấy có ý gì đây?Lạc Hàn vẫn không chết tâm, tiếp tục tăng thêm ngữ điệu "Xin chào, tôi là Lạc Hàn khoa mỹ thuật.""Lạc Hàn," Tống Thiên Trạch gọi tên cậu, bốn mắt nhìn nhau với cậu, "Bởi vì tôi vô cùng để bụng chuyện chúng ta là bạn cùng phòng, cho nên tôi nhất định phải xác nhận với cậu một việc."Lạc Hàn cứng đờ tại chỗ, bốn ngón tay cuộn chặt lại rồi chậm rãi thu Thiên Trạch xoay người qua, ánh mắt tràn ngập cảm giác áp bách va phải đôi con ngươi đen láy của cậu, "Cậu là gay sao?"Bản thân Lạc Hàn đã cao 1m82, Tống Thiên Trạch lại còn cao hơn cậu gần nửa cái đầu, thân thể cậu ngửa về phía sau, ngửa đến suýt chút nữa là lùi về sau luôn rồi."Cậu, là đồng tính luyến ái?"Lạc Hàn gian nan nuốt một ngụm nước bọt, trả lời "Phải."Cậu không biết Tống Thiên Trạch biết được từ đâu, nhưng đây là sự thật, cậu tuyệt đối sẽ không phủ nhận, cũng chưa bao giờ cảm thấy tính hướng của bản thân là điều khó mở miệng. Từ nhỏ cho đến lớn, khi đối mặt với bất kỳ nghi vấn nào cậu đều như vậy."Tôi là gay." Lạc Hàn kiên định lặp lại một lần nữa."Xin lỗi, vậy tôi cũng cần nói chuyện rõ ràng với cậu đây," Tống Thiên Trạch tháo đồng hồ đeo tay xuống, "Tôi chúa ghét gay."Lạc Hàn thẳng tắp đón nhận ánh mắt của hắn, không có bất kỳ sợ sệt nào, ".......Vậy thì thế nào?""Điều này có nghĩa là chúng ta không thể nào chung sống hòa bình."Trong lòng hắn, gay chính là đám người hắn ghét nhất trên đời."Tôi hy vọng cậu có thể duy trì khoảng cách nhất định với tôi.""Ít nhất phải 1 mét."Lạc Hàn không ngờ tới, bạn cùng phòng mới ngay ngày đầu tiên cậu chuyển vào, ngay lần gặp mặt đầu tiên đã tỏ rõ thái độ muốn xa lánh chân thành và nhiệt tình cứ thế bất thình lình bị một chậu nước lạnh dập tắt, trong lòng Lạc Hàn thực sự cảm thấy vô cùng khó chịu. Cậu phút chốc cụp mắt xuống, đuôi lông mày khẽ nhướn lên, cười cười, "Về điều này thì cậu cứ việc yên tâm.""Tôi là gay không sai.""Nhưng tôi cũng không đến mức bụng đói ăn quàng như vậy đâu.""Bởi vì tôi chả có một chút hứng thú nào với cậu cả."Lưu lại cho Tống Thiên Trạch chính là một tiếng đóng sầm cửa lanh lảnh.
Tác giả Thể loại Đô Thị, Đam MỹNguồn wordpressTrạng thái Đang raSố chương 22Ngày đăng 9 tháng trướcCập nhật 2 tháng trước Tác giả Sơn Thanh Hoà - Truyện Thẳng Nam Bạn Cùng Phòng Bị Mỹ Nhân Thụ Gay Rồi! của tác giả Sơn Thanh Hoà kể về Tống Thiên Trạch là thẳng nam, thẳng ở cả hai nghĩa, mà còn là người cực kì chán ghét tình yêu đồng Hàn gay, cũng là bạn cùng phòng của Tống Thiên cùng phòng vừa chuyển đến ngày đầu tiên, Tống Thiên Trạch đã cực kì ghét bỏ nói“Tôi không thích gay, tránh xa tôi một chút!”Khổ nỗi Lạc Hàn yêu thầm bạn cùng phòng, vì để tránh bạn cùng phòng càng thêm chán ghét mình, cậu chỉ đành một mình gặm nhấm thứ tình yêu cay đắng bắt đầu, giới hạn vạch ra rất rõ cùng phòng thậm chí còn không thèm nhìn cậu lấy nửa con mắt “Tôi chán ghét gay.”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Sếp Chúng Tôi Lại Khoe Vợ hoặc Phái Diễn XuấtThân mời các bạn đọc tiếp - SSTRUYEN
Đô thịĐam Mỹ Nguồn 50 Đang cập nhật 175613 07/04/2023 Truyện Thẳng Nam Bạn Cùng Phòng Bị Mỹ Nhân Thụ Gay Rồi! của tác giả Sơn Thanh Hoà kể về Tống Thiên Trạch là thẳng nam, thẳng ở cả hai nghĩa, mà còn là người cực kì chán ghét tình yêu đồng Hàn là gay, cũng là bạn cùng phòng của Tống Thiên cùng phòng vừa chuyển đến ngày đầu tiên, Tống Thiên Trạch đã cực kì ghét bỏ nói“Tôi không thích gay, tránh xa tôi một chút!”Khổ nỗi Lạc Hàn yêu thầm bạn cùng phòng, vì để tránh bạn cùng phòng càng thêm chán ghét mình, cậu chỉ đành một mình gặm nhấm thứ tình yêu cay đắng bắt đầu, giới hạn vạch ra rất rõ cùng phòng thậm chí còn không thèm nhìn cậu lấy nửa con mắt “Tôi chán ghét gay.”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Sếp Chúng Tôi Lại Khoe Vợ hoặc Phái Diễn Xuất
Ấn tượng của Lạc Hàn đối với Tống Thiên Trạch vẫn dừng lại ở thời cấp đó Tống Thiên Trạch học lớp Tám còn cậu học lớp Hai, hai lớp cách nhau chỉ một tầng lầu, bất kể là kéo cờ, chạy thể dục hay là trên đường đến nhà ăn, cậu luôn có thể bắt gặp hình bóng của người nọ ngay ánh mắt đầu tập tốt, tính cách tốt, lớn lên đẹp trai, Tống Thiên Trạch đứng trong đám người vẫn luôn chói mắt như quan trọng hơn là.......“Đệt! Lớn lên chả khác nào mấy con đàn bà vậy mà lại được lũ con gái thích thế, nhìn mà tức á!”“Ôi trời nhìn cái miệng hồng hồng này của cưng đi, mau để anh trai xem xem cái miệng phía sau có hồng hay không nào!”“Mau! Lột quần nó ra cho tao Ách…….a a a a a a a a! Đứa nào!“Đứa nào? Ông nội Tống của mày, còn không mau quỳ xuống cho ông.”Đó là lần đầu tiên cậu cách Tống Thiên Trạch gần như thế và cậu cũng cho rằng đó là lần cuối niên dùng một tay vật tên cơ bắp đo đất, tên cơ bắp nọ đau đến kêu cha gọi mẹ.“Nếu còn muốn cánh tay này, thì phiền chúng mày lăn cách xa ông đây một chút, rõ chưa?”Một đám người chật vật nhanh chóng lăn lộn biến mất trong bóng tối.“Bạn học, cậu không sao chứ?”Ban đêm, ánh đèn đường yếu ớt chiếu xuống, đường nét gương mặt thiếu niên hiện lên rõ -Cậu từng cho rằng sự giao thoa giữa cậu và Tống Thiên Trạch chỉ dừng lại ở khoảnh khắc kết thúc kỳ thi tuyển sinh đại học. Về sau, cậu thậm chí còn không biết Tống Thiên Trạch thi vào đại học không đi tìm sao thì khi đó Tống Thiên Trạch bất quá cũng chỉ là hăng hái làm việc nghĩa mà thôi, không chừng ngay cả người mình giúp có bộ dáng ra sao hắn cũng không nhớ nổi ấy chứ, tìm hiểu rồi thì như thế điều ông trời đúng là đang trêu ngươi cậu mà, vậy mà lại khiến cậu lên năm ba trở thành bạn cùng phòng với Tống Thiên Trạch.…….Kết quả ngay ngày đầu tiên cậu tới chỉ vì tính hướng của bản thân mà bị hắn cho vào danh sách xưa nay không hề hay biết, hóa ra Tống Thiên Trạch lại bài xích đồng tính luyến ái như thế?Lạc Hàn nhất thời cảm thấy mỗi lần cậu nhìn trộm hắn hồi cấp ba cứ như một trò cười nhưng hai năm tiếp theo liệu cậu có thể vượt qua nổi không đây?Bạn cùng phòng của cậu chán ghét cậu như vậy, còn muốn duy trì khoảng cách ít nhất 1 mét với cậu, tránh cậu như tránh rắn rết…….Những ngày tháng sau này liệu sẽ trôi qua ổn chứ? Lẽ nào lại phải chủ động đổi phòng ký túc với người khác sao? là phòng ký túc trường học sắp xếp cho cậu, cậu dựa vào cái gì phải vì một người trong đó mà ủy khuất chính đã từng làm ra chuyện gì sai sao?Không thích con trai thì có gì sai sao? Không bản thân người nọ hẹp hòi, cậu việc gì phải cắn rứt lương tâm chứ?Muốn bảo cậu nhân nhượng, không có cửa một phen đấu tranh tư tưởng dữ dội, Lạc Hàn đưa ra quyết phải xé nát tất cả những ảo tưởng tốt đẹp đối với Tống Thiên Trạch thời cấp ba, phải xé nát tất cả những mơ mộng hão huyền, chỉ xem hắn như một kẻ chán ghét mình thôi, thái độ bình thường đối với hắn nên cứng rắn thì phải cứng rắn, tuyệt đối không thể cúi con trai căn bản không phải việc gì sai cả, cậu mới không cần cúi đầu.**Con đường từ ký túc xá đến nhà ăn quấn lấy Lạc Hàn đến choáng váng đầu óc. Cậu vân vê thẻ cơm, rơi vào khó khăn giữa việc lựa chọn 10 ô cửa đang bốc hơi nghi ngút kia.“Hế, Lạc Hàn Hàn! Nhanh như vậy lại gặp mặt rồi!” Lý Hàng không biết từ khi nào nhô đầu từ phía sau lên, tự nhiên ôm lấy bả vai cậu, “Vừa tới ký túc xá chính còn chưa biết món nào ăn ngon đúng hơm? Nghe tôi đi, đi tới ô cửa số 8 gọi một phần cơm thịt hầm, bảo đảm ngon nhứt nách!”Hà Tiểu Nặc từ một bên khác cũng ôm lấy bả vai cậu, “Cơm thịt hầm *mãi đỉnh, nhất định phải ăn, không ăn hối hận cả đời ráng chịu.”* Gốc là yysd chữ viết tắt của tiếng Trung 永远的神 yǒnɡyuǎn de shén có nghĩa đen là “mãi mãi là Thần” Tuy có hơi không thích ứng kịp với sự nhiệt tình của bạn cùng phòng nhưng Lạc Hàn vẫn ngoan ngoãn đi đến ô cửa số bàn Hàn ngồi ở giữa, hai người bên cạnh vừa chống cằm vừa nhìn cậu ăn cơm này làm sao ăn vào đây, lúng túng không cần phải…….nhiệt tình như vậy chứ?“Cái đó…….trên mặt tôi có dính gì sao?” Cậu Tiểu Nặc “Không không, chỉ là cảm thấy cậu lớn lên quá ư là đẹp thui, cứ như búp bê ấy.”Lý Hàng “Mập chết tiệt, mau thu hồi nước dãi lại ngay, người ta còn đang ăn cơm đó, mày có thấy buồn nôn không hả?”“Mày mới buồn nôn í! Cái miệng chết bầm thật sự quá đáng ghét, câm mẹ mày đi!” Hà Tiểu Nặc không thèm để ý đến Lý Hàng, kéo ghế lại gần Lạc Hàn một chút, “Aiyo Tiểu Hàn Hàn, vừa nãy sau khi bọn tôi đi, Tống Thiên Trạch có phải bày ra cái bản mặt thúi hoắc với cậu không?”Tay cầm thìa của Lạc Hàn hơi khựng lại.“Haizzz, tôi biết ngay mà.”Lạc Hàn Tống Thiên Trạch chán ghét đồng tính luyến ái hai người bạn cùng phòng này đều rõ ràng trong Tiểu Nặc vỗ vỗ vai cậu, thở dài một hơi, “Tiểu Hàn Hàn, cậu thật bất hạnh mà, lại giẫm chuẩn xác ngay bãi mìn duy nhất của Tống Thiên Trạch.”“…….”“Có điều lại nói…….cậu thật sự, là…….sao?”“Phải.” Lạc Hàn nhìn cậu ta, “Thế nào, tôi là gay, các cậu cũng ghét bỏ tôi sao?”“Đương đương đương nhiên không rồi!” Tiểu Mập Mạp bị dọa đến thịt mỡ cũng lắc lư theo, “Bọn tôi mới không giống cái tên chóa chết Tống Thiên Trạch kia đâu, cứ như là gay khắp thiên hạ nợ tiền nó vậy, vừa nhắc tới gay liền lật mặt như lật bánh tráng dị.”Lý Hàng lên tiếng phụ họa “Đúng thế. Lạc Hàn cậu cứ yên tâm, bây giờ đã là thời đại nào rồi, bọn tôi sẽ không bao giờ kỳ thị đồng tính luyến ái đâu. Lại nói, nếu được một bé trai xinh xẻo như cậu yêu thì đó chính là vinh hạnh của tôi nha, giới tính không quan trọng!”Hà Tiểu Nặc “Bỏ đi ha, chỉ với cái nhan sắc’ ma chê quỷ hờn của mày hả, gay người ta cũng là thích trai đẹp đó có được không?”Lý Hàng “…….”Hà Tiểu Nặc “Không sao đâu Tiểu Hàn Hàn, cậu không cần sợ Tống Thiên Trạch, nó không thích cậu nhưng bọn tôi thích, cậu đừng thèm để ý đến nó là được, nếu nó bắt nạt cậu thì cậu cứ nói với tôi và Hàng Tử, dựa vào *200 cân thịt này của tôi cũng có thể đè chết nó!”* Bên Trung 200 cân = 100kgLạc Hàn bị hai tên chúa hề này không ngừng chọc cười, họ cùng nhau ra khỏi nhà ăn, một đường từng người kể về những chuyện lý thú của khoa mình, dăm ba câu đã trở nên thân ba người cười đùa trở về ký túc xá, Tống Thiên Trạch đang ngồi trước máy tính gõ mã thấy tiếng động mở cửa, ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc một đổi lại là bình thường thì hắn đã sớm chạy đến trước cửa vồ lấy Tiểu Mập Mạp liều mạng khi dễ nó rồi, nhưng hiện tại lại lòi ra một tên gay nào đó, hắn đang cảm thấy buồn bực vô cùng.“Nào nào nào Tiểu Hàn Hàn, chúng ta add cái WeChat đi, đúng lúc để tôi kéo cậu vào nhóm chat của phòng ký túc 303 nà.” Nói rồi Hà Tiểu Nặc mở mã QR ra đưa đến trước mặt Lạc thêm bạn tốt xong, Lạc Hàn liền bị kéo vào một nhóm WeChat có tên [Sự cám dỗ trở về chuồng hêu 4].“Phụt-” Lạc Hàn không nhịn được cười ra tiếng, “Vì sao lại lấy cái tên này?”Hà Tiểu Nặc giới thiệu lần lượt từng cái avatar của thành viên trong nhóm với cậu “Cậu nhìn nè, cái biệt danh heo đại này là của tôi, heo nhị là Lý Hàng, heo tam là Tống Thiên Trạch, mục tiêu của chuồng hêu 303 chúng tôi chính là ăn sập thiên hạ!”“Vậy tôi vào nhóm chẳng phải chính là heo tứ sao?”“Đúng thế đúng thế, mau đổi cái biệt danh nào!” Lý Hàng “Đúng đó Lạc Hàn, tôi cũng muốn add WeChat của cậu, cho tôi quét phát nào.”“Ồ được.”Lý Hàng add xong, hô một tiếng về phía Tống Thiên Trạch “Ai ai heo tam ca, mau bỏ cái mã code rách của mày sang một bên đê, cũng qua đây add Lạc Hàn đi.”Tống Thiên Trạch không hiểu, hai cái tên này sao lại có thể thân thiết với một tên gay như vậy năm nhất mới vừa quen biết hai người họ cũng không giống như vầy đâu?!Tống Thiên Trạch dùng sức gập mạnh laptop lại, hai tay khoanh trước ngực, đầu lưỡi đỉnh đỉnh quai hàm, “Vì sao tao phải add WeChat của cậu ta? Tao không add đấy?”“Mịa, không phải chứ, Tống Thiên Trạch mày có thể đừng.......”Không nói đến gay hay không gay, tốt xấu gì cũng sắp thành bạn cùng phòng sống chung nhau hai năm trời, ngay cả cái WeChat cũng không muốn add, Tống Thiên Trạch đây mẹ nó rõ ràng chính là muốn xa lánh người ta mà.“Đừng làm sao?” Hắn liếc mắt nhìn Hà Tiểu Nặc, “Tao nói rồi, tao, không, add.”“Không sao đâu,” Lạc Hàn nặn ra một nụ cười với hai người bạn cùng phòng khác, ngay lúc ánh mắt giao nhau với người nào đó ngay tức khắc trở nên lạnh lẽo như băng, “Tôi cũng không quá muốn add vị bạn học này.”Cho dù hai người cách nhau một đoạn, nhưng Hà Tiểu Nặc vẫn có thể cảm nhận được sát khí mãnh liệt đang tràn ngập nơi cái chuồng heo này có hai con heo không hợp nhau, heo đại ca và heo nhị ca cảm thấy rất nà tiệt dọng đó.*Giường của Lạc Hàn chính là giường trên Tống Thiên tối, ba người khác đều ngồi vào chỗ của mình làm việc riêng, chỉ có mỗi Lạc Hàn vẫn đang loay hoay với đống hành lý của dẹp được một lúc, Lạc Hàn dừng tay, chậm rãi đứng dậy từ trên đất, cậu bước đến chỗ thang leo, lấy khăn lông đang treo ở bậc thứ ba ra.“Ai cho phép cậu chạm vào đồ của tôi?” Tống Thiên Trạch đẩy ghế sang một bên, tiến lên phía trước túm lấy cái khăn lông kia, kết quả không cẩn thận dùng lực vung quá mạnh nên khiến tay Lạc Hàn lưu lại một vệt Lạc Hàn vốn trắng như tuyết, hơi dính chút màu sắc khác liền sẽ nhìn thấy vô cùng rõ rệt, rõ ràng chỉ bị mép khăn lông quẹt qua một đường thôi nhưng lại giống như bị roi da quất một cái vậy.…….Tại sao da dẻ con trai lại có thể trắng bóc và mềm mại như vậy chứ?Đúng rồi, bằng không sao lại có thể câu dẫn đàn ông ha? Rất nhiều gay đều là cái dáng vẻ này, hừ, buồn nôn.“Giường của tôi là giường trên cậu, chứng minh cái thang leo này không phải là vật chuyên dùng của Tống Thiên Trạch cậu, nếu không lấy cái khăn đó ra thì sao tôi leo lên được giường của tôi? Còn có,” Lạc Hàn vươn vệt đỏ kia đến trước mặt Tống Thiên Trạch, “Cậu không đến mức như vậy chứ, Tống Thiên Trạch?”“Cậu………” Tống Thiên Trạch cau mày tiến tới gần một Tiểu Nặc thấy vậy, vội ôm lấy eo Tống Thiên Trạch kéo về sau, “Không đến mức không đến mức, Tiểu Hàn Hàn, cậu đừng chấp nhặt với choá mà, cậu dọn dẹp của cậu đi, không hề làm phiền tới bọn tôi chút nào hết, yên tâm đi ha!”Xung đột chỉ tạm hòa hoãn khi Hà Tiểu Nặc ra sức ngăn lúc Tống Thiên Trạch ra ngoài rót nước, Lạc Hàn cấp tốc dọn dẹp tất cả đồ đạc trên đất sạch sẽ, sạch đến nỗi không nhìn thấy một sợi tóc xem người nọ còn có thể tìm cớ như thế nào.“Eee vừa hay nước trong cốc của tao nguội rồi, Tống Thiên Trạch, qua đây rót cho tao một cốc nước đi cu.” Lý Hàng vừa duỗi người vừa bắt chuyện với hắn.“Tự mình không có tay?” Tống Thiên Trạch ngoài miệng tràn đầy ghét bỏ nhưng vẫn cầm bình thủy đến trước bàn Lý Hàng, không nguyện ý rót nước cho cậu thời lúc này, Lạc Hàn đang ngồi xổm tại cửa sắp xếp áo thun màu xanh lam trên người cậu rất mỏng, size hình như có hơi nhỏ, ngồi xổm xuống như vậy gần như cả nửa đoạn eo gầy gò đều lộ ra của Lạc Hàn gầy hơn so với eo của mấy đứa con trai thông thường, lại bởi vì da dẻ cực kỳ trắng trẻo nên nhìn từ góc độ này, đường rãnh lưng cong cong như ẩn như hiện, như có như không, dưới ánh đèn lại hơi phiếm hồng nhàn đầu Tống Thiên Trạch chỉ tùy ý liếc mắt một cái, sau đó dưới tình huống bản thân hoàn toàn không có ý thức mà hai tròng mắt không hiểu ra sao dính chặt tại nơi chỉ không thể hiểu nổi eo con trai còn có thể như vậy sao, đây mà tính là eo của một đứa con trai sao? Là trát phấn lên đó hay là đã đi hút mỡ?”“Ôi đệt! Bỏng chết tao rồi! Tống Thiên Trạch mày mẹ nó rót thẳng lên tay tao luôn rồi?? Mắt mày mọc dưới đít hả?" - -Tác giả có lời muốn nóiTiểu Tống Cảm ơn lời mời gọi của cậu, người ta đã bị mắng mỏ rồi, không có cái loại ham muốn trần tục đó đâu nhắm mắt.
truyện gay bạn cùng phòng